trực tiep bong da

  • Sự đóng góp
  • Thời gian cập nhật 23/10/2021
  • 3 readings
  • Rating 0
  • great
  • Step on

Giới thiệu về trực tiep bong da

lịch thi dau bong da hom nay

Tóm tắt: Luận điểm của Đặng Tiểu Bình cho rằng "khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu" có nội hàm sâu sắc và đóng một vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy sự phát triển không ngừng của xã hội chúng ta. Mặc dù các vấn đề xã hội được nêu bật trong các thời kỳ xã hội khác nhau là khác nhau, nhưng giải pháp của các vấn đề xã hội không thể tách rời sự chỉ đạo đúng đắn “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu”. Hiện nay, đất nước ta đang ở trong thời kỳ quan trọng của cuộc biến đổi xã hội lần thứ ba kể từ khi nước Trung Hoa mới thành lập, những thay đổi sâu sắc đã diễn ra về cơ cấu kinh tế - xã hội, các hình thái văn hóa, các vấn đề xã hội lần lượt nảy sinh và cấp bách. để được giải quyết hợp lý. Căn cứ vào điều kiện xã hội hiện nay và kết hợp với kinh nghiệm lịch sử của Đặng Tiểu Bình trong giai đoạn "khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu", việc giải thích lại tư tưởng "khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu" sẽ giúp đẩy nhanh việc thực hiện cải tạo xã hội thành công lần thứ 3. Hiện thực hóa sự phát triển hài hòa của tự nhiên, xã hội và nhân loại.


Từ khóa: khoa học và công nghệ; lực lượng sản xuất đầu tiên; chuyển đổi xã hội thứ ba


Số phân loại thư viện Trung Quốc: F120 Mã nhận dạng tài liệu: A Số bài viết: 16749944 (2014) 10028903


1. Giới thiệu


Trong quá trình khám phá con đường chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc, Đặng Tiểu Bình đã nhìn ra thế giới, nhìn tổng thể, đi đầu trong sự phát triển của thời đại, phân tích sâu sắc thực trạng và xu thế phát triển xã hội Trung Quốc, kết hợp với Quan điểm của Mác cho rằng “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất”, Đưa ra luận điểm lớn “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu”. Chỉ khi nhìn lại quá khứ, chúng ta mới có thể hướng tới tương lai tốt hơn. Giải thích lại tư tưởng của Đặng Tiểu Bình về "khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu" từ quan điểm kinh nghiệm lịch sử, và để ý tưởng vĩ đại này tồn tại mãi mãi và làm mới sự sáng chói của nó có ý nghĩa sâu rộng trong việc thúc đẩy quá trình thực hiện chuyển đổi xã hội lần thứ ba và đạt được sự hài hòa xã hội và phát triển bền vững. Ý nghĩa và vai trò hướng dẫn.


2 Diễn giải Tư tưởng "Khoa học và Công nghệ là động lực sản xuất đầu tiên" của Đặng Tiểu Bình


Luận điểm của Đặng Tiểu Bình rằng "khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu" hoàn toàn phù hợp với điều kiện quốc gia và thực tế xã hội của nước ta lúc bấy giờ, vừa có cơ sở lý luận vừa có giá trị thực tiễn.


Thứ nhất, luận điểm “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu” là sự phát triển hợp lý quan điểm của C.Mác cho rằng “khoa học và công nghệ cũng là lực lượng sản xuất”. Marx đã chỉ rõ trong tác phẩm của mình: “Sức mạnh của khoa học cũng là một lực lượng sản xuất khác không làm nhà tư bản mất một xu”.[1]"Do đó, nếu công nghiệp quy mô lớn kết hợp được các lực lượng tự nhiên và khoa học tự nhiên khổng lồ vào quá trình sản xuất, chắc chắn sẽ làm tăng năng suất lao động lên rất nhiều. Nhìn sơ qua thì rõ ràng việc tăng năng suất này không đạt được bằng tăng tiêu dùng lao động. bàn tay. "[2]Các Mác cũng chỉ rõ: “Loại lực lượng sản xuất mạnh nhất là chính giai cấp cách mạng”.[3]Trong nguyên tác, Marx đã đề cập và thảo luận nhiều lần về quan điểm cho rằng khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất. Một mặt, ông cho rằng khoa học và công nghệ xâm nhập vào lĩnh vực sản xuất một cách trực tiếp hoặc gián tiếp với tư cách là công cụ và phương tiện sản xuất, làm tăng năng suất lao động, và ở một mức độ nào đó bắt đầu tác động hoặc thậm chí kiểm soát sự phát triển của năng suất xã hội. Mặt khác, điều mà ông nói "giai cấp cách mạng" là chỉ giai cấp công nhân, lúc này, khoa học và công nghệ được giai cấp công nhân làm chủ là tri thức xã hội nói chung, giúp rút ngắn đáng kể thời gian lao động cần thiết trong xã hội và thúc đẩy phát triển nhanh chóng của toàn bộ năng suất xã hội. Vì vậy, luận điểm của Marx rằng "khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất" là không thể nghi ngờ. Đồng thời, năng suất cũng chứa đựng nhiều yếu tố, cụ thể là các mặt mâu thuẫn khác nhau, bao gồm lao động, khoa học công nghệ, quản lý, tư liệu lao động, ... Vì vậy, trong các giai đoạn lịch sử khác nhau, luôn có một yếu tố trở thành mặt chủ yếu. mâu thuẫn về năng suất. Trong những năm 1970 và 1980, khoa học và công nghệ, với tư cách là khía cạnh chính của năng suất, bắt đầu xuất hiện trên sân khấu của lịch sử.


Thứ hai, luận điểm “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu” là sự phản ánh và tóm tắt các điều kiện xã hội trong nước và quốc tế kể từ khi thành lập Trung Quốc mới.


Tình hình xã hội quốc tế: Sau chiến tranh thế giới thứ hai, khoa học và công nghệ ngày càng thâm nhập vào các lĩnh vực kinh tế, chính trị, văn hoá và các mặt khác, mô hình thế giới đã phát triển từ hình thái lưỡng cực sang tình trạng một siêu cường và nhiều cường quốc. Điều này đã làm cho tất cả các nước trên thế giới nhận thức đầy đủ về khoa học Tầm quan trọng của công nghệ trong sự phát triển xã hội hiện nay thậm chí còn có vai trò quyết định.Ông chỉ ra rằng: Hiện nay thế giới đang phát triển nhảy vọt, đặc biệt là trong lĩnh vực khoa học và công nghệ, ở Trung Quốc có một câu nói cổ xưa gọi là “thay đổi theo từng ngày.” Thực sự là như vậy.[1].


Điều kiện xã hội trong nước: Thứ nhất, năng suất xã hội của Trung Quốc còn lạc hậu và kinh tế chậm phát triển. Tháng 3 năm 1978, Đặng Tiểu Bình đã chỉ rõ trong bài phát biểu khai mạc Hội nghị Khoa học Quốc gia: "Trình độ công nghệ sản xuất hiện nay của chúng ta là bao nhiêu? Hàng trăm triệu người ăn lương thực, còn vấn đề lương thực vẫn chưa thực sự vượt qua được sức lao động." Năng suất ngành thép của chúng ta chỉ bằng 1/10 trình độ tiên tiến của nước ngoài. Khoảng cách trong các ngành mới nổi thậm chí còn lớn hơn ".[2]Đặng Tiểu Bình biết rằng năng suất của Trung Quốc còn yếu và ông ấy nhiều lần nhấn mạnh sự cần thiết phải phát triển mạnh mẽ năng suất xã hội và phát triển nền kinh tế. Ông ấy đề xuất rằng “nền kinh tế phát triển nhanh hơn và phải dựa vào công nghệ và giáo dục”.[3]Trước thực trạng năng suất lạc hậu và nền kinh tế phát triển chậm chạp, ông đã đưa ra mệnh lệnh “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu”. Thứ hai, thế mạnh nghiên cứu khoa học của Trung Quốc còn yếu, khoa học công nghệ còn lạc hậu. Vào tháng 5 năm 1977, Đặng Tiểu Bình nói: "Hiện nay có vẻ như so với các nước phát triển, khoa học, công nghệ và giáo dục của chúng ta đang tụt hậu hơn 20 năm. Có 1,2 triệu nhà nghiên cứu khoa học ở Hoa Kỳ, 900.000 ở Liên Xô, và chỉ 200.000., Kể cả người già, người yếu, bệnh tật, tàn tật, không thực sự hữu ích. "[4]Đặng Tiểu Bình hoàn toàn hiểu và thừa nhận hiện trạng trình độ công nghệ lạc hậu của Trung Quốc lúc bấy giờ. Trước tình hình Trung Quốc thiếu vũ khí quân sự công nghệ cao, kỹ thuật công nghiệp lạc hậu, nông cụ mới thiếu trầm trọng, tập trung vào khoa học công nghệ, Người chỉ rõ: “Không có khoa học công nghệ hiện đại thì không thể xây dựng nền nông nghiệp hiện đại và nền công nghiệp hiện đại, quốc phòng hiện đại. "[5]


Dưới sự dẫn dắt của luận điểm vĩ đại của Đặng Tiểu Bình rằng "khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu", kinh tế xã hội, chính trị và văn hóa của Trung Quốc đã phát triển nhanh chóng, và sức mạnh tổng thể của quốc gia đã được nâng cao đáng kể. Tựu chung lại, mệnh đề “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu” của Đặng Tiểu Bình có giá trị và ý nghĩa vô cùng quan trọng.


3 "Khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chính" khi Đặng Tiểu Bình


Dưới sự dẫn dắt của luận điểm vĩ đại của Đặng Tiểu Bình rằng "khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chính", Trung Quốc không chỉ đạt được thành công bước ngoặt vĩ đại của cuộc chuyển đổi xã hội đầu tiên, mà còn thúc đẩy xã hội, kinh tế và chính trị với sự phát triển nhanh chóng của, văn hóa, v.v., sức mạnh dân tộc toàn diện của Trung Quốc đã được cải thiện đáng kể. Tác dụng của “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu” trong giai đoạn đầu của quá trình chuyển đổi xã hội lần thứ hai được thể hiện ở các khía cạnh sau đây.


Thứ nhất, các khái niệm tư tưởng đúng đắn đã được thiết lập trong toàn xã hội. Chủ yếu thể hiện ở ba điểm sau. Trước hết, việc khẳng định “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu” nhấn mạnh xu thế phát triển của thế giới. Tại cuộc họp mở rộng của Quân ủy tháng 6 năm 1985, Đặng Tiểu Bình tin rằng sự phát triển nhanh chóng và ngày càng gia tăng của khoa học và công nghệ thế giới là một yếu tố quan trọng hạn chế các cuộc chiến tranh thế giới. Năm 1992, ông đã thốt lên trong một bài phát biểu tại miền Nam: "Khoa học và công nghệ thế giới phát triển nhanh như thế nào trong mười hai mươi năm qua!"[6]Có thể thấy, Đặng Tiểu Bình nhận thức đầy đủ tầm quan trọng của khoa học công nghệ và tình hình cạnh tranh lẫn nhau giữa các quốc gia trên thế giới. Thứ hai, luận điểm của Đặng Tiểu Bình rằng “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chính” là sự hiểu biết sâu sắc về việc “ngừng đấu tranh giai cấp là mắt xích then chốt và chuyển trọng tâm công việc của đảng và đất nước sang xây dựng kinh tế”. Đặng Tiểu Bình hiểu rất rõ tình hình kinh tế của xã hội Trung Quốc, ông đề xuất rằng “hãy nắm bắt cơ hội để phát triển bản thân, và mấu chốt là phát triển kinh tế”.[1]Về cách phát triển kinh tế, ông chỉ rõ thêm rằng “nền kinh tế phát triển nhanh hơn thì phải dựa vào công nghệ và giáo dục”.[2]. Cuối cùng, luận điểm của Đặng Tiểu Bình rằng “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chính” là sự kiểm tra lại và cải thiện sự yếu kém của khoa học và công nghệ và sự thiếu hiểu biết về hiện trạng của các nhà nghiên cứu khoa học.


Thứ hai, nó đã thúc đẩy sự phát triển của nền kinh tế và năng suất xã hội, nâng cao mức sống của người dân. Dưới sự dẫn dắt của tư tưởng “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu”, nền sản xuất xã hội của Trung Quốc đã được cải thiện rất nhiều. Năm 1978, tổng sản lượng sản xuất nông nghiệp đạt 304,75 triệu tấn. Lượng ngũ cốc bình quân trên một người dân đã vượt mức cao nhất kể từ khi thành lập Trung Quốc Mới. so với năm trước. Năm 1978, giá trị tổng sản lượng công nghiệp tăng 13,5% so với năm 1977; than nguyên khai tăng lên 618 triệu tấn; dầu thô tăng lên 104 triệu tấn; sản lượng thép tăng lên 31,78 triệu tấn; phân bón hóa học tăng lên 8,69 triệu tấn; sản lượng điện tăng lên đến 256 tỷ kW · h. "Báo cáo Công việc của Chính phủ" năm 1992 chỉ ra rằng sản xuất công nghiệp đã phát triển nhanh chóng, và tổng giá trị sản lượng tăng 14,2% so với năm trước. Than nguyên khai đạt 1,09 tỷ tấn, dầu đạt 139 triệu tấn, sản lượng thép vượt 70 triệu tấn, phân hóa học (giảm nguyên chất) đạt 19,88 triệu tấn, công suất tổ máy 11,84 triệu kW. Có thể thấy, luận điểm “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu” đã góp phần quan trọng vào việc thúc đẩy sự phát triển của lực lượng sản xuất xã hội của Trung Quốc. Với sự phát triển không ngừng và cải thiện của nông nghiệp, công nghiệp và cơ sở hạ tầng, chất lượng cuộc sống của người dân đã được cải thiện đáng kể.


Thứ ba, sức mạnh tổng hợp của đội ngũ khoa học công nghệ và nghiên cứu khoa học ngày càng được nâng cao. Luận điểm lớn “Khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu” đã làm cho nước ta quan tâm nhiều hơn đến sự phát triển của khoa học và công nghệ và coi trọng việc tu dưỡng của người làm công tác nghiên cứu khoa học. Năm 1982, Viện Khoa học Trung Quốc thành lập Quỹ Khoa học Tự nhiên và thực hiện kế hoạch phát triển khoa học và công nghệ quốc gia đầu tiên. Năm 1987, Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc đã thảo luận và thông qua "Luật hợp đồng công nghệ", và việc xây dựng các luật và quy định cho thấy tầm quan trọng và sự bảo vệ của khoa học và công nghệ. Năm 1988, Bắc Kinh thành lập một khu phát triển công nghệ mới ở quận Haidian. Đồng thời, từ năm 1985 đến năm 1992, Trung Quốc đã đẩy mạnh việc thực hiện các chương trình khoa học và công nghệ quốc gia, chẳng hạn như Chương trình Tia lửa, Chương trình 863, Chương trình Leo núi và Quỹ Khoa học Tự nhiên. Các biện pháp quan trọng này ở mức độ lớn đã nâng cao trình độ khoa học và công nghệ của Trung Quốc, tăng cường sức mạnh nghiên cứu khoa học của Trung Quốc và đặt nền tảng cho sự phát triển nhanh chóng của khoa học và công nghệ Trung Quốc.


4 "Khoa học và Công nghệ là động lực sản xuất đầu tiên" của Đặng Tiểu Bình


Tác động chuyển đổi xã hội Nước ta đang trong thời kỳ chuyển đổi xã hội lần thứ 3. Mô hình phát triển kinh tế xã hội, môi trường sinh thái, giá trị con người và các mặt khác đều thay đổi. Ngày 21 tháng 7 năm 2013, Tập Cận Bình, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân ủy Trung ương đã nhấn mạnh trong chuyến thị sát tại Hồ Bắc: "Quốc gia dựa vào cái gì để thịnh vượng ? Dựa vào sáng tạo độc lập, công nghệ và nhân tài. Khoa học và công nghệ là nền tảng của sự thịnh vượng của đất nước; tự lực tự cường. Lúc nào cũng không ít. Bát cơm của chúng ta chủ yếu chỉ chứa đầy lương thực do chính chúng ta sản xuất ra. " Cận Bình một lần nữa nhấn mạnh tầm quan trọng của khoa học và công nghệ, đó là sự phát triển và tiếp nối của Đặng Tiểu Bình “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chính”. Trong thời kỳ cải tạo xã hội lần thứ ba, việc tái nhấn mạnh “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu” của Đặng Tiểu Bình đã có tác dụng và giác ngộ thực tiễn quan trọng đối với việc đẩy nhanh quá trình thực hiện cuộc cải tạo xã hội lần thứ ba và giải quyết hàng loạt vấn đề xã hội.


Thứ nhất, tác dụng của “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu” đối với sự phát triển kinh tế. Một là giúp thúc đẩy sự phát triển của các ngành công nghiệp mới nổi, đặc biệt là sự phát triển của ngành công nghiệp thông tin. Sự phát triển của Trung Quốc trong lĩnh vực này còn yếu, các ngành công nghiệp thông tin như Baidu, Lenovo, Huawei, Alibaba có quy mô nhỏ, thiếu động lực đổi mới và có khoảng cách nhất định về khả năng nghiên cứu và phát triển công nghệ so với các nước phát triển phương Tây. Sự xuất hiện của một công nghệ mới thường có thể dẫn đến sự phát triển của một ngành công nghiệp mới, vì vậy việc hỗ trợ mạnh mẽ cho việc nghiên cứu và phát triển khoa học và công nghệ có thể thúc đẩy sự phát triển và tăng trưởng của các ngành công nghiệp mới nổi; thứ hai, rất hữu ích khi nhận ra sự chuyển đổi của ngành công nghiệp ban đầu mô hình phát triển công nghiệp và phương thức phát triển. Mô hình phát triển công nghiệp nguyên bản của Trung Quốc không còn phù hợp với tình hình hiện nay. Đặc biệt là nội dung kỹ thuật, thứ ba là giúp nâng cao sức mạnh tổng thể của ngành công nghiệp cấp ba. Trình độ phát triển của ngành dịch vụ Trung Quốc còn thấp, cơ cấu và phân bố khu vực chưa hợp lý; mức độ toàn cầu hóa của ngành dịch vụ thấp và chưa đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế; các quy định về thị trường chưa đủ rõ ràng, và cạnh tranh tiêu chuẩn hóa cần được cải thiện hơn nữa.


Thứ hai, tác dụng của “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu” đối với bảo vệ sinh thái và môi trường. Tác dụng bảo vệ của khoa học và công nghệ đối với môi trường sinh thái chủ yếu thể hiện ở ba khía cạnh. Một bây giờ là về ngăn ngừa ô nhiễm. Khoa học và công nghệ tiên tiến có lợi cho việc tăng cường giám sát môi trường sinh thái, có thể cải thiện hiệu quả khả năng tìm kiếm các nguồn gây ô nhiễm và thường xuyên phát hiện chất lượng môi trường, cung cấp dữ liệu và thông tin chính xác cho việc phòng ngừa và kiểm soát ô nhiễm. Thứ hai thể hiện ở việc xử lý ô nhiễm. Các nhà máy xử lý ô nhiễm hiện đại áp dụng các công nghệ khác nhau cho các loại nước thải khác nhau. Ba là thể hiện ở việc nghiên cứu và phát triển khoa học công nghệ xanh thân thiện với môi trường. Ví dụ, việc sử dụng công nghệ than sạch, công nghệ xe điện không sử dụng nhiên liệu và ô nhiễm, công nghệ tủ lạnh xanh không chứa flo, nghiên cứu và phát triển chất dẻo khó phân hủy, phát triển vật liệu xây dựng xanh, v.v., phần lớn phụ thuộc vào Sức mạnh của khoa học và công nghệ để bảo vệ môi trường sinh thái và giảm thiểu ô nhiễm. và sự thống nhất của con người và thiên nhiên.


Thứ ba, tác dụng của “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu” đối với tư tưởng của nhân dân. Sự phát triển nhanh chóng của khoa học và công nghệ đã thúc đẩy toàn cầu hóa thông tin và đẩy nhanh sự truyền bá tư tưởng trên phạm vi toàn cầu. Trong những năm gần đây, các nước phát triển phương Tây xâm nhập vào văn hóa nước ta ngày càng nhiều, sử dụng công nghệ truyền bá thông tin khoa học tiên tiến để truyền bá một lượng lớn chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, chủ nghĩa thực dân, ... vào nhân dân nước ta, làm méo mó nghiêm trọng nhân sinh quan, thế giới quan của nhân dân ta. cuộc sống, và các giá trị, và gây nguy hiểm nghiêm trọng cho chúng. Sự phát triển ổn định của xã hội chúng ta và việc hình thành những suy nghĩ và quan niệm đúng đắn của con người. Để nâng cao chất lượng và số lượng phổ biến thông tin ở nước ta, chúng ta không chỉ phải chống lại sự xâm lăng của văn hóa phương Tây mà còn phải phổ biến những giá trị và tư tưởng đúng đắn cho toàn thể Trung Quốc và thế giới, cùng nhau duy trì hòa bình và phát triển thế giới. . Đồng thời, xã hội ngày nay là thời đại bùng nổ thông tin, ai nắm được thông tin tối tân và quan trọng nhất sẽ đứng đầu về hệ tư tưởng. Hệ tư tưởng lạc hậu thiếu sức sống đổi mới, chỉ có những tư tưởng tiên tiến, hiện đại nhất mới có thể chuyển hóa của cải tinh thần thành của cải vật chất, thúc đẩy tốt hơn sự phát triển chung của con người và sự phát triển tiến bộ của xã hội.


Sự phát triển của chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc và thực hiện cải tạo xã hội thành công lần thứ ba không thể tách rời tư tưởng vĩ đại của Đặng Tiểu Bình “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu”. Thực tiễn đã chứng minh rằng tư tưởng này có phẩm chất nổi bật là mới mẻ và tiến bộ cùng thời đại, dù là trong quá khứ, hiện tại hay tương lai, nó vẫn có thể phát sáng rực rỡ và hướng dẫn chúng ta một cách dũng cảm tiến lên như một ngọn hải đăng. Trong thời kỳ mới, chúng ta phải nắm vững “khoa học và công nghệ là lực lượng sản xuất chủ yếu”, sử dụng khoa học và công nghệ để đạt năng suất phát triển nhanh, biến lý tưởng thành hiện thực càng sớm càng tốt.


Tác giả: Xue Fanfan



Chúc các bạn đọc tin trực tiep bong da vui vẻ!

Original text